Phụ nữ tay trắng khởi nghiệp từ căn bếp nhỏ: 5 nguyên tắc tôi ước mình biết sớm hơn
✍️ Bài mình viết gửi tặng blog của chị Phương
Đây là bài mình chấp bút cho các chị em bên blog của Huỳnh Thị Lan Phương — người phụ nữ khởi nghiệp từ sữa hạt nhà làm. Ghé thăm blog của chị Phương tại phuongthichsuahat.com.
Chào các chị em đọc blog của Phương,
Mình là Nhung. Phương và mình quen nhau qua câu chuyện của những người phụ nữ dám bắt đầu từ hai bàn tay trắng, nên khi Phương ngỏ lời mời viết vài dòng cho các chị em ở đây, mình nhận lời ngay. Không phải để dạy dỗ ai, mà để kể lại chặng đường của chính mình — một người từng đứng đúng chỗ nhiều chị em đang đứng: có một sản phẩm làm bằng cả tấm lòng, nhưng chưa biết đưa nó đi đâu.
Mình làm nghề dệt may 18 năm. Bắt đầu từ một xưởng khăn nhỏ, rồi từng bước đưa khăn Việt vào các resort 5 sao, sau đó là vào cộng đồng người Việt tại Mỹ. Nghe thì gọn trong một câu, nhưng thật ra là gần hai mươi năm vấp, ngã, đứng dậy. Và nếu được quay lại nói chuyện với chính mình của ngày đầu, mình sẽ nói đúng 5 điều dưới đây.
1. Sản phẩm thật là vốn liếng lớn nhất của chị em
Nhiều chị em nghĩ khởi nghiệp là phải có nhiều tiền, có kho, có nhân viên. Không phải. Thứ quý nhất chị em đang có — mà nhiều công ty lớn thèm khát — là một sản phẩm làm thật, làm tử tế, làm bằng tay mình.
Một hũ sữa hạt chị nấu trong bếp nhà, nguyên liệu chị tự chọn, chị biết rõ từng thành phần bỏ vào, đó là thứ mà một dây chuyền công nghiệp khó lòng có được cái "hồn" ấy. Khách hàng bây giờ tinh lắm. Họ không chỉ mua sản phẩm, họ mua sự yên tâm. Và sự yên tâm chỉ đến khi người bán thật sự hiểu và tin vào thứ mình làm ra.
Ngày xưa mình đứng ở xưởng khăn, mình biết từng sợi cotton, biết vì sao khăn này thấm nước tốt hơn khăn kia. Chính cái sự hiểu tường tận đó — chứ không phải lời quảng cáo hoa mỹ — mới là thứ giữ chân khách. Chị em có sản phẩm nhà làm, chị em đang cầm sẵn lợi thế đó rồi. Đừng xem nhẹ nó.
2. Bắt đầu nhỏ, nhưng bắt đầu cho chuẩn
Vốn nhỏ không phải là điểm yếu, đó là một cách bảo vệ mình. Với vài triệu trong tay, chị em không thể sai lớn được, mà cái đó lại hay. Nó buộc mình phải làm chắc từng bước.
Mình gợi ý: thay vì gom hết vốn nhập một lô nguyên liệu lớn, hãy làm một mẻ nhỏ thật ngon, thật ổn định. Ổn định ở đây nghĩa là hũ nào cũng giống hũ nào về vị, về màu, về độ đặc. Người mua hàng ăn uống rất nhạy — lần đầu ngon, lần sau nhạt là họ đi mất. Cái "chuẩn hóa" tưởng nhỏ này lại là thứ phân biệt một người bán chơi chơi với một người xây được thương hiệu.
Mình mất khá lâu mới hiểu: khách không cần chị em có nhiều mẫu mã. Khách cần một sản phẩm mà lần nào mua cũng đúng như lần đầu. Làm được điều đó với vốn nhỏ, chị em đã đi trước rất nhiều người.
3. Đừng để nỗi sợ lên camera chặn đường mình
Mình biết nhiều chị em ở đây là mẹ bỉm, là nội trợ, ngại xuất hiện, ngại nói trước ống kính. Mình hiểu cảm giác đó lắm, vì bản thân mình cũng không phải người hoạt ngôn. Nhưng có một tin vui: chị em không nhất thiết phải lên camera mới bán được hàng.
Cái khách cần thấy không phải gương mặt chị em, mà là sản phẩm và câu chuyện thật đằng sau nó. Chị em hoàn toàn có thể bán bằng hình ảnh: chụp cận cảnh mẻ sữa hạt đang nấu, quay bàn tay đang lọc, chụp nguyên liệu bày ra bàn bếp. Viết vài dòng thật lòng về lý do chị bắt đầu làm. Người đọc cảm được sự chân thành qua chữ, qua ảnh, chứ không chỉ qua mặt.
Ngày mình chào khăn vào những nơi đầu tiên, mình cũng run. Nhưng mình nhận ra: người ta không mua sự tự tin của mình, người ta mua sự tử tế trong sản phẩm. Khi chị em chuyển sự chú ý từ "mình trông thế nào" sang "sản phẩm của mình tốt ra sao", nỗi sợ tự nó nhẹ đi.
4. Bán cho một người trước, đừng vội bán cho cả thế giới
Sai lầm phổ biến của người mới là muốn ai cũng là khách. Chị em bán sữa hạt cho người giảm cân, cho mẹ bỉm ít sữa, cho người tiểu đường, cho người tập gym... cuối cùng chẳng ai thấy sản phẩm này là dành riêng cho mình.
Hãy chọn một nhóm người thật cụ thể. Ví dụ: các mẹ đang cho con bú muốn lợi sữa mà vẫn giữ dáng. Chỉ nhóm đó thôi. Rồi nói chuyện, làm nội dung, chăm sóc đúng nhóm đó. Khi một nhóm nhỏ tin chị em và giới thiệu cho nhau, đó là lúc "vết dầu loang" bắt đầu. Cộng đồng người Việt mình mua hàng theo lời giới thiệu rất mạnh — mình đã chứng kiến điều này cả trong nước lẫn ở cộng đồng người Việt bên Mỹ.
Đi hẹp để đi sâu, rồi từ sâu mới lan ra rộng. Đó là con đường bền, không phải con đường nhanh, nhưng là con đường ít gãy nhất.
5. Nghĩ xa hơn cái bếp của mình ngay từ hôm nay
Điều cuối cùng, cũng là điều mình tâm đắc nhất. Ngay khi còn đang nấu từng mẻ nhỏ, chị em hãy tập nghĩ như một người sẽ đưa sản phẩm đi xa. Xa ở đây có thể là sang tỉnh khác, bán sỉ cho các cửa hàng, hoặc một ngày nào đó đến tay cộng đồng người Việt ở nước ngoài.
Nghe có vẻ xa vời khi chị em còn đang ở căn bếp. Nhưng chính cái tư duy "sẽ đi xa" sẽ định hình cách chị em làm hôm nay: chú ý đến bao bì cho tươm tất, giữ vệ sinh như thể có người kiểm tra, ghi lại công thức để sau này ai làm cũng ra đúng vị. Những thói quen nhỏ đó, tích lại, chính là nền móng để sau này chị em không phải làm lại từ đầu.
Mình từ một xưởng khăn nhỏ đưa được sản phẩm vào resort rồi sang cộng đồng người Việt ở Mỹ, không phải nhờ may mắn một đêm, mà nhờ từ rất sớm đã tập nghĩ lớn hơn cái mình đang có.
Chị em thân mến, khởi nghiệp từ tay trắng không phải là bất lợi. Đó là cách bắt đầu của rất nhiều người phụ nữ mình quý trọng. Điều quan trọng không phải chị em có bao nhiêu vốn, mà là chị em có dám làm thật, đi từng bước chắc, và giữ được lòng tin của những người đầu tiên hay không.
Cảm ơn Phương đã cho mình một góc nhỏ trên blog để trò chuyện. Chúc các chị em ở đây bắt đầu vững vàng và đi thật xa.
🔗 Ghé thăm blog của chị Phương
Bài này mình viết dành cho cộng đồng của chị Huỳnh Thị Lan Phương. Đọc thêm chia sẻ về sữa hạt & khởi nghiệp nhà làm tại phuongthichsuahat.com.
📌 Đọc thêm bài chi tiết của tôi: Phụ nữ Việt khởi nghiệp xuất khẩu: bắt đầu từ đâu khi tay trắng.