Những mặt hàng Việt nhà làm đang được cộng đồng người Việt ở Mỹ săn đón — và cơ hội thật cho người bán nhỏ
✍️ Bài mình viết gửi tặng blog của chị Phương
Đây là bài mình chấp bút cho các chị em bán đồ nhà làm bên blog của Huỳnh Thị Lan Phương. Ghé thăm blog của chị Phương tại phuongthichsuahat.com.
Gửi các chị em đang đọc blog của chị Phương,
Tôi là Nhung, làm nghề khăn đã 18 năm và mấy năm nay bén duyên với việc đưa hàng Việt sang cộng đồng người Việt ở Mỹ. Chị Phương rủ tôi viết đôi dòng cho các chị em đang bán sữa hạt, đặc sản, đồ handmade nhà làm — vì chị bảo: "Nhung kể chuyện thật, chị em nghe sẽ tin hơn nghe quảng cáo." Vậy nên hôm nay tôi không bán gì cả, chỉ ngồi kể cho các chị nghe những gì người Việt xa quê thật sự đang thèm, đang tìm — và vì sao người bán nhỏ như chị em mình lại có cơ hội thật ở đó.
Người Việt ở Mỹ không thiếu hàng. Họ thiếu "vị nhà"
Điều đầu tiên tôi vỡ ra khi làm ăn với cộng đồng bên đó: siêu thị Mỹ cái gì cũng có. Cái họ không mua được ở siêu thị là hương vị quê nhà đúng chất.
Một chị khách của tôi ở Texas từng nói câu tôi nhớ mãi: "Em ơi, chị không thiếu tiền mua đồ ăn, chị thiếu cái vị mẹ chị nấu." Đó là lý do những món tưởng chừng bình thường ở Việt Nam lại thành báu vật bên kia: một hũ mắm ruốc đúng vị, gói bột làm bánh đúng công thức xưa, mẻ mứt gừng Tết, hũ muối tôm Tây Ninh, túi trà, gói hạt rang thủ công.
Với người trong nước, đó là món ăn vặt. Với người xa quê, đó là tuổi thơ được gói lại và gửi qua đường bưu điện. Và họ sẵn lòng trả giá xứng đáng cho điều đó.
Những nhóm hàng nhà làm đang được săn đón
Tôi kể theo những gì tôi quan sát từ chính đơn hàng, hội nhóm và câu chuyện của khách — không phải số liệu tôi bịa ra.
Đồ ăn khô, để được lâu, gói gọn. Đây là nhóm dễ đi Mỹ nhất vì vận chuyển thuận. Các loại hạt rang, ngũ cốc, sữa hạt dạng bột, trà, mứt, đặc sản khô vùng miền. Chị em làm sữa hạt như độc giả của chị Phương nằm ngay trong nhóm này — nếu đóng gói được ở dạng bột pha hoặc dạng để lâu, đường sang cộng đồng người Việt bên đó rất rộng.
Gia vị và "vị mẹ nấu". Mắm, muối chấm, sa tế, bột nêm nhà làm, công thức gia truyền. Nhóm này bán bằng cảm xúc mạnh nhất, vì nó tái tạo đúng bữa cơm nhà.
Đồ handmade mang hồn Việt. Đồ thêu, đồ đan, khăn, túi vải, đồ trang trí Tết. Đây là mảng tôi làm, nên tôi biết: người xa quê mua không chỉ để dùng, mà để trưng, để tặng, để thấy nhà mình có chút Việt Nam.
Đồ cho dịp lễ Tết. Cứ gần Tết là cộng đồng bên đó rộn ràng tìm đồ quê. Đây là mùa vàng cho người bán nhỏ nếu chuẩn bị trước vài tháng.
Vì sao đây là sân chơi công bằng cho người bán nhỏ
Nhiều chị em nghĩ "đưa hàng sang Mỹ" là chuyện của công ty lớn, container, giấy tờ phức tạp. Tôi hiểu nỗi e ngại đó, vì tôi cũng từng nghĩ vậy. Nhưng thực tế khác.
Cộng đồng người Việt ở Mỹ vận hành phần lớn bằng mạng lưới cá nhân và niềm tin, không phải bằng kệ hàng siêu thị. Một chị bán đồ ăn nhà làm bên đó cần nguồn; một hội nhóm cần người cung cấp uy tín; một người mới sang cần "mối" quen từ Việt Nam. Nghĩa là người bán nhỏ, tử tế, giao đúng hẹn, đúng chất lượng lại có lợi thế — vì họ chạm được vào thứ tập đoàn lớn không có: sự thân tình.
Tôi khởi đầu với đúng một tin nhắn hỏi mua khăn. Không container, không kế hoạch hoành tráng. Tôi làm tốt một đơn, chị khách giới thiệu chị khác, rồi mạng lưới tự lớn lên. Với chị em bán sữa hạt, đặc sản, handmade — con đường y hệt.
Tư duy tôi muốn tặng chị em: bắt đầu nhỏ, nhưng bắt đầu thật
Nếu chị em cho tôi để lại vài lời, tôi xin gói thành mấy điều mộc mạc này:
- Đừng đợi lớn mới bắt đầu. Hãy tìm một người quen đang sống ở Mỹ, gửi thử một ít sản phẩm, lắng nghe phản hồi thật. Một đơn hàng thật giá trị hơn trăm kế hoạch trên giấy.
- Chuẩn hóa dần, đừng cầu toàn. Bao bì để được lâu, nhãn rõ ràng, cân đo ổn định — nâng cấp từng chút một, đừng chờ hoàn hảo mới dám gửi.
- Bán chữ tín trước, bán sản phẩm sau. Giao đúng, nói thật, sai thì nhận. Cộng đồng xa quê truyền miệng rất nhanh — uy tín của chị em sẽ tự đi bán hàng giúp mình.
- Kể câu chuyện của chính mình. Người xa quê mua sản phẩm nhà làm là mua cả con người đứng sau nó. Chị em càng thật, càng dễ chạm.
Tôi tin thật lòng rằng nhiều chị em ở đây đang cầm trong tay đúng thứ mà cộng đồng người Việt bên kia đang tìm — chỉ là chưa có ai nói cho biết rằng cánh cửa đó đang mở. Hôm nay tôi xin làm cái người nói câu đó.
Cảm ơn chị Phương đã cho tôi một chỗ ngồi kể chuyện. Và cảm ơn các chị em đã đọc tới dòng cuối này.
— Lê Thị Nhung, thương hiệu "Hàng Việt Sang Mỹ"
🔗 Ghé thăm blog của chị Phương
Bài này mình viết dành cho cộng đồng của chị Huỳnh Thị Lan Phương. Đọc thêm chia sẻ về sữa hạt & khởi nghiệp nhà làm tại phuongthichsuahat.com.
📌 Đọc thêm bài chi tiết của tôi: Những mặt hàng Việt bán chạy ở Mỹ.