Khách mời

Cộng đồng người Việt ở nước ngoài — tệp khách hàng và nhà đầu tư tiềm năng mà nhiều người trong nước đang bỏ quên

Bài viết gửi tặng blog của Phạm Văn Bình (Sáu Bình)

✍️ Bài mình viết gửi tặng blog của anh Sáu Bình

Đây là bài mình chấp bút cho độc giả quan tâm đầu tư & bất động sản bên blog của Phạm Văn Bình (Sáu Bình). Ghé thăm blog của anh Sáu Bình tại saubinh.com.

Phạm Văn Bình (Sáu Bình) — chủ blog saubinh.com
Anh Phạm Văn Bình (Sáu Bình) — chủ blog saubinh.com.

Chào anh chị độc giả của anh Sáu Bình,

Tôi là Nhung, một kỹ sư dệt may đã theo nghề khăn 18 năm. Anh Sáu và tôi quen nhau vì cùng một thói quen hơi kỳ: đi đâu cũng thích ngồi nghe người ta kể chuyện làm ăn. Hôm nay anh nhờ tôi viết vài dòng cho blog của anh — nơi phần lớn anh chị đang quan tâm tới đầu tư, bất động sản, dòng tiền. Tôi không rành tài chính bằng anh Sáu, nhưng có một chuyện tôi rành hơn nhiều người: cộng đồng người Việt ở nước ngoài như một thị trường sống, thật, có tiền và có tình. Và tôi tin đây là góc mà không ít nhà đầu tư trong nước vẫn nhìn lướt qua.

Tôi vấp vào thị trường này một cách rất tình cờ

Nhà máy khăn của tôi ban đầu chỉ nhắm vào resort 5 sao trong nước. Khăn tắm, khăn spa, khăn hồ bơi — làm đủ tốt để khách sạn không phàn nàn là mừng rồi. Cho tới một ngày, một chị người Việt sống ở California nhắn tin hỏi mua sỉ để cung cấp cho chuỗi tiệm nail của cộng đồng bên đó.

Lúc đầu tôi tưởng đơn lẻ. Nhưng rồi một chị kéo theo ba chị. Ba chị kéo theo cả một mạng lưới. Tôi mới ngớ người ra: hóa ra bên kia đại dương có cả một nền kinh tế nhỏ do người Việt vận hành — tiệm nail, tiệm ăn, chợ Việt, tiệm tóc, dịch vụ — và họ luôn đói một thứ: hàng Việt chất lượng, đúng gu, có người đứng sau chịu trách nhiệm.

Từ chỗ bán khăn cho resort, tôi bước sang bán sỉ cho cộng đồng người Việt ở Mỹ. Và bài học lớn nhất tôi rút ra không phải về khăn — mà về cách một cộng đồng xa quê tiêu tiền và ra quyết định.

Người Việt xa quê nghĩ gì? Ba điều tôi quan sát được

Anh Sáu bảo độc giả của anh sẽ thích phần này, vì nó chạm tới tâm lý — thứ quyết định mọi giao dịch, dù là mua cái khăn hay xuống tiền một căn nhà.

Thứ nhất, họ mua bằng nỗi nhớ. Người xa quê không chỉ mua sản phẩm, họ mua một mảnh quê hương. Cái khăn dệt ở Long An, gói cà phê rang ở Buôn Ma Thuột, hũ mắm đúng vị miền Tây — với người trong nước là hàng hóa, với người xa quê là ký ức. Ai chạm được vào nỗi nhớ đó thì bán được, và bán được lâu.

Thứ hai, họ mua bằng niềm tin vào người, không phải vào quảng cáo. Cộng đồng người Việt ở nước ngoài sống bằng truyền miệng. Một người bán uy tín được cả nhóm giới thiệu; một người làm ăn gian dối thì cả cộng đồng biết mặt. Đây là thị trường mà chữ tín đi trước đồng tiền — điều mà tôi nghĩ dân đầu tư cũng thấm.

Thứ ba, và đây là chỗ tôi muốn bắc cầu sang anh Sáu: họ luôn đau đáu chuyện "quay về". Rất nhiều anh chị Việt kiều tôi tiếp xúc, sau khi ổn định bên kia, đều có một câu hỏi giống nhau: làm sao để đồng tiền của mình vừa sinh lời, vừa gắn với quê hương? Họ không chỉ muốn gửi tiền về cho gia đình. Họ muốn đầu tư — vào đất, vào nhà, vào một cơ sở làm ăn ở Việt Nam mà họ có thể tự hào kể với con cháu.

Vì sao đây là một tệp lớn hơn nhiều người tưởng

Tôi không phải người thích ném số liệu để dọa người đọc, nên tôi sẽ nói bằng những gì tôi tận mắt thấy.

Cộng đồng người Việt ở nước ngoài không phải vài chục nghìn người mua vặt. Đó là hàng triệu con người đã tạo dựng được cơ nghiệp, có thu nhập ổn định theo mặt bằng nước sở tại, và có một sợi dây tình cảm chưa bao giờ đứt với Việt Nam. Dòng kiều hối chảy về nước mỗi năm là một con số rất lớn — nhưng phần lớn dòng tiền đó vẫn đang chảy theo kênh "gửi cho người thân" chứ chưa được dẫn thành kênh đầu tư có tổ chức.

Đó chính là khoảng trống. Ở góc của tôi, khoảng trống là hàng Việt chưa có đủ người đứng ra làm cầu nối bài bản để đưa sang. Ở góc của anh Sáu và độc giả, khoảng trống có thể là: một tệp nhà đầu tư có tiền, có tình, đang tìm một dự án đáng tin ở quê nhà — mà chưa ai chủ động chìa tay ra đúng cách.

Bắc cầu sang chuyện đầu tư và bất động sản

Tôi xin phép nói thẳng điều tôi tin, dù nó không phải chuyên môn gốc của tôi.

Người Việt xa quê là một tệp khách hàng một tệp nhà đầu tư cùng lúc. Khi họ mua cái khăn của tôi, họ đang thử lòng tin. Khi lòng tin đủ, họ sẵn sàng nói chuyện lớn hơn: một mảnh đất gần quê ngoại, một căn nhà để dưỡng già, một phần vốn góp vào cơ sở sản xuất mà họ thấy tử tế.

Với người làm bất động sản và tài chính, tôi nghĩ có ba điều đáng lưu tâm:

  • Ngôn ngữ tin cậy quan trọng hơn ngôn ngữ lợi nhuận. Việt kiều đã bị "hứa lãi cao" làm cho cảnh giác. Cái họ cần là minh bạch, pháp lý rõ, người thật việc thật — y hệt cách họ chọn người bán hàng.
  • Câu chuyện quê hương bán chạy hơn bảng excel. Một dự án gắn với vùng đất họ có gốc gác, với cộng đồng họ muốn góp phần dựng lên, sẽ chạm sâu hơn nhiều so với một con số ROI khô khan.
  • Cầu nối con người là tài sản lớn nhất. Ai có sẵn niềm tin trong cộng đồng — như những người bán sỉ, những hội nhóm, những người đã "đi trước mở đường" — thì người đó đang nắm chiếc chìa khóa vào tệp khách này.

Một lời nhắn nhỏ trước khi khép lại

Tôi kể chuyện khăn, nhưng thứ tôi thật sự muốn để lại cho anh chị độc giả của anh Sáu là một cách nhìn. Đừng xem cộng đồng người Việt ở nước ngoài chỉ là nơi để bán vài món hàng lưu niệm. Đó là một thị trường có chiều sâu cảm xúc và chiều sâu tài chính — nơi mà người bán hàng, người làm bất động sản, người gọi vốn đều có thể tìm thấy phần của mình, miễn là bước vào bằng sự tử tế và kiên nhẫn.

Với tôi, hành trình bắt đầu chỉ từ một tin nhắn hỏi mua khăn. Với anh chị, biết đâu nó bắt đầu từ một cuộc trò chuyện với một người Việt xa quê đang muốn đầu tư về nhà.

Cảm ơn anh Sáu đã cho tôi một góc trên blog. Và cảm ơn anh chị đã đọc tới đây.

— Lê Thị Nhung, thương hiệu "Hàng Việt Sang Mỹ"

🔗 Ghé thăm blog của anh Sáu Bình

Bài này mình viết dành cho cộng đồng độc giả của anh Phạm Văn Bình (Sáu Bình). Đọc thêm về đầu tư & bất động sản tại saubinh.com.

📌 Đọc thêm bài chi tiết của tôi: Cộng đồng người Việt tại Mỹ: thị trường tỉ đô.

← Quay lại tất cả bài viết